
Thursday, February 11, 2010
Oooops!
So it is Vietnamese New Year soon, aka Chinese New Year, aka lunar new year. That is the time where you clean up the house, like "winter cleaning" the less-popular cousin of "spring cleaning". Anyways, we have a little Buddhist altar high up on the wall where my wife burns incense. She says she's not really Buddhist, but likes to do it for good luck. So it came time to clear the altar of a year's worth of ashes, so I thought I would help her out (she is 9 months pregnant, after all) and get up on the chair and take the dustpan and clean everything. So she came walking by and starting yelling at me why I was using the dustpan and that it was dirty! I tried explaining, ok sorry it got some ashes on it, but no big deal, we can wash the dustpan before using it to clean the house again, right? Well, it took some more yelling and a lot of punches for me to realize that she was trying to explain that the dustpan is the most dirty object in the world, and you shouldn't touch it to the altar. I guess it was like the equivalent of peeing in the holy water!
After that, she was worried all day that something bad would happen to me as punishment... And sure enough, that night when we came back home after a walk, I put my key in the lock, and it wouldn't budge. It was like a ghost was holding the door handle and wouldn't let me come in! I tried for like 10 minutes to turn the key or even get it back out, but it was totally stuck, the first time that has ever happened. The neighbours came and put WD40 everywhere and still it didn't work for another 30 minutes. But the best part is that with 5 people standing around the locked door trying so hard to get it open, suddenly the neighbour's daughter who just learned to walk comes over by herself and hands us her parent's house keys. Heheh smart girl! Eventually after about 45 minutes we did get it open, and it has been fine ever since. Thao says it opened exactly when she said a prayer apologizing for my mistake.... hmmmmm....
Monday, February 08, 2010
Newspaper Article of Mr Kyle ;))
Bài viết ngắn về rể VN và Tết trong báo "Thời Nay"- ấn phẩm của báo Nhân Dân, số 11 ra ngày 8/2/201
Tết Việt Nam tuyệt lắm!
Ảnh chụp tại phòng khách nhà bố mẹ vợ, Tết 2009.
Hai năm trước, Kyle Poole người Canada, đến Việt Nam làm Giám đốc kỹ thuật của một công ty chuyên viết chương trình trò chơi (game) cho điện thoại di động, Kyle không hề nghĩ mình sẽ yêu và cưới một cô gái Việt Nam. Nhưng cuộc sống đầy những bất ngờ khi anh gắn đời mình với người và đất nơi đây.
Hai năm trước, Kyle Poole người Canada, đến Việt Nam làm Giám đốc kỹ thuật của một công ty chuyên viết chương trình trò chơi (game) cho điện thoại di động, Kyle không hề nghĩ mình sẽ yêu và cưới một cô gái Việt Nam. Nhưng cuộc sống đầy những bất ngờ khi anh gắn đời mình với người và đất nơi đây.
Ăn tết Việt Nam lần đầu, Kyle rất run, anh chẳng biết gì nhiều về phong tục quê vợ. Anh gọi năm Kỷ Sửu là năm "con bò đực" khiến mẹ vợ phì cười. Một kỷ niệm mà Kyle không thể quên là khi dọn dẹp nhà chuẩn bị đón Tết, anh cầm cái hót rác đặt lên bàn thờ để gạt bụi vào. Vợ anh, giận lắm mà anh không hiểu tại sao. Giờ thì anh đã biết, bàn thờ là nơi rất thiêng liêng trong ngôi nhà của người Việt.
Kyle khoái đi chợ tết. Anh rất ấn tượng với hình ảnh đường phố tràn ngập hoa, đồ trang trí, đồ bày bàn thờ, bóng bay... rực rỡ màu sắc. Thấy những chiếc xe máy, xe đạp chất đầy hoa đào, có khi phải đến mấy chục cành. Dẫu biết vậy là phạm luật, anh vẫn lấy làm khâm phục, vì chỉ riêng chuyện đi xe máy ở Việt Nam đối với anh đã là cả một thử thách không nhỏ.
Anh bảo, Tết Việt Nam vui vẻ, nhộn nhịp, và đầm ấm, giống như lễ Giáng sinh ở quê anh, là dịp để mọi người trong gia đình sum họp, thể hiện tình yêu thương với nhau. Kyle gọi cây đào là “Tetmas Tree” và cứ mong sớm đến Tết để mua đào.
Anh bảo, Tết Việt Nam vui vẻ, nhộn nhịp, và đầm ấm, giống như lễ Giáng sinh ở quê anh, là dịp để mọi người trong gia đình sum họp, thể hiện tình yêu thương với nhau. Kyle gọi cây đào là “Tetmas Tree” và cứ mong sớm đến Tết để mua đào.
Thích nhất trong ngày tết với Kyle là những phong bao lì xì đỏ. Anh còn nhớ cảm giác thích thú khi lần đầu tiên được nhận “lì xì” của bố mẹ vợ, rồi lại được cầm phong bao “mừng tuổi” cho những người lớn tuổi, các em bé trong gia đình. Mùng một tết, anh cũng dậy thật sớm, mặc quần áo mới và đi bộ quanh làng chúc tết họ hàng bên ngoại. Tết năm nay vợ anh chuẩn bị sinh em bé, không thể về quê ăn tết cùng gia đình ngoại. Anh rất nhớ những bữa cơm Tết cả nhà cùng quây quần bên mâm, có bánh chưng, bánh tét, món mà anh đặc biệt thích, canh măng, hành muối, dưa chua... Việt Nam đáng yêu từ những điều nhỏ như vậy, nhất là Tết Việt Nam tuyệt lắm!
Hồng Linh
Friday, February 05, 2010
Chuyện bố Kylao ấy mà
Hôm qua, có 1 chuyện xảy ra làm mình điên quá mà ko biết làm thế nào nên mò lên wtt, túm ngay được mục "Nói xấu chồng, xả xì-trét". Đấy đấy, cũng chỉ vì ngài perfect quá mà thành ra thế, perfect quá nên cài gì cũng lăng xăng dành hết lấy phần việc của vợ để làm nên mới ra nông nỗi này đây:))... Mình là từ giờ có vấn đề gì là mình cứ lên đây "nói xấu" để sau này cho con gái Katie đọc mà biết, hí hí...
Đây, mình copy nguyên văn cái mình đã post ở wtt thế này:
"ÔI, may quá, túm ngay được topic này rồi. Vào sả cho hả cơn cái đã. Nhưng trước hết, nói tạm thế này đã, là chồng tớ thì tớ chưa bao giờ dám chê điều gì. Bạn bè tớ và những người hàng xóm biết về chống tớ thì toàn nói trên đời này chả có người đàn ông nào mà "tuyệt" hơn thế. Ừ, thì cứ cho là thế đi, nhưng vấn đề này là ở topic "khen chồng" khác. CÒn hôm nay chuyện xảy ra và làm tớ sôi máu chưa từng thấy. Chuyện này tồi tệ đúng là các mẹ ở đây có hình dung 7 ngày cũng chả ra...
Hôm nay, tớ lau dọn bàn thờ để chuẩn bị 2 hôm nữa cúng ông công ông táo. Bàn thờ nhà tớ hơi cao, mà tớ thì bầu gần đẻ rồi. CHồng tớ xí xa xí xớn cứ lanh chanh chua đòi leo lên cái ghế cao để lau dọn bàn thờ cho tớ. Thôi thì ok, vì cứ nghĩ lau dọn thôi thì gì mà lão ko làm được. Thế là tớ đang mải cắm cúi ở dưới, đến lúc nhìn lên thì thấy lão cho nguyên cái hót rác bẩn thỉu lên bàn thờ. 1 tay cầm hót rác, 1 tay cầm cái khăn để gạt bụi trên bàn thờ vào cái hót rác.... Ôi zồi ôi là tớ giật mình, và hoảng cả người và trở nên điên chưa từng thấy... Bàn thờ là nơi thờ cúng linh thiếng nhất, thế mà.... Tớ gào lên bảo anh mang ngay cái hót rác xuống cho tôi. Lão còn chả hiểu gì lại bảo: Ư, để anh dọn xong đã em... Zời ạ... Tớ tức quá đi mất. Thế là chưa bao giờ quát chồng to tiếng đến thế và cuối cùng lại còn đệm 1 câu vào cuối cùng cho hả giận: "Idiot" ...
... Chán quá đi mất, chồng với chả con cãi nỗi gì, có mỗi thế mà ko biết gì cả...
Đấy... mọi người có hình dung được ko? THế có thể cho là "tại ko biết" được ko? Tớ chạy sang bà hàng xóm kể cho bà nghe thì bà ấy bảo "Nó ko biết là đúng thôi, vì nó là người nước ngoài mà"... Nhưng mà tớ vẫn điên mãi tới tận bây giờ, sao nhìn mặt ghét quá đi..."
PS: (Thì cũng biết, sau đấy mặt bố kylao dài xị ra như cái bơm là tại vợ "mắng" chồng trước mặt người khách như thế... Bố kylao cũng có vẻ muốn giận vợ lắm, nhưng thấy mặt vợ chả khác đâm lê nên biết là ta đã phạm tội tày đình tày trời rồi nên là phải im re đến tối... Bản thân mình cũng biết là mính sai, là ko nên "mắng chồng" lúc đó.. Haizzzâ.. nhưng mà biết làm sao được cơ chứ.. lúc đó điên thế cơ mà....:)),....
Ok, nói tiếp vì sao lại nói là nhà có khách lúc ấy. "Khách"là cái moon bên wtt - hội TY ko biên giới. Sao em ý lại có mặt đúng lúc đấy? Là vì em ý chiều hôm qua đến interview bố Kylao vì muốn viết 1 bài về người NN đã sống và từng trải qua tết VN như thế nào. Thế là em ấy mới được cái "hân hạnh" chứng kiến lần đầu tiên mẹ kylao điên tiết với bố kylao thế nào... Nhưng, vì thế mới có chuyện cười mà mếu là lúc ra về em moon lại còn bẩu 1 câu thế này:"CHị ơi, em cho chi tiết ấy vào bài viết chị nhá" - chi tiết rể NN cho cái hót rác lên bàn thờ khi dọn dẹp đón tiễn ông công ông táo, đón tết nhất...- ấy mà ... Hơ hơ.. với kinh nghiệm đã từng là 1 phóng viên thì mẹ kylao hiểu chi tiết xảy ra ngay "tại trận" và "mục sở thị" ấy là vô cùng đắt giá đấy..:))... Ôi, mẹ kylao chỉ còn nước bó tay. com...chả còn biết gật or lắc...:))....
...........................
Còn đây là phần trả lời của 1 mẹ sau khi đọc xong post của mình ở mục ấy trên wtt thì cmt thế này:
" Tưởng chuyện gì...Đây là chuyện bực mình nhất về ox đấy hả? Ghen với mẹ này quá đi!
Mình thì vừa cãi nhau với ox. Tết nhất đến nơi rồi, đưa vợ có tẻo teo tiền, còn bao nhiêu giấu nhẹm đi. Mình vừa phát hiện ra. Tức k tài nào ngủ đc còn lão thì cứ ngáy o o nên mới lại càng tức cơ chứ !"
... Hơ hơ,,, Thực ra mình đọc các mẹ ở mục này xong mới thấy hỡi ôi các đức ông chồng đúng là nhiều thằng khốn nạn thật, khốn nạn quá đi mất... Cái cmt của mẹ kia chỉ là 1 trong những cái nhẹ nhàng nhất vì là mẹ ấy cmt sau post của mình nên up lên cho vui vậy thôi... Chứ mọi người vào đấy đọc rồi mới thấy đời nó khốn nạn làm sao hỡi các đức ông chồng.... Ờ mà đọc xong mới thấy chồng mình vẫn là tuyệt vời và perfect nhất trên đời.. Đọc xong mới lại thấy yêu chồng mình thế, dù là hôm qua anh ấy vừa làm mình sôi máu lên.. há há...Đây, link đây, ai rảnh tha hồ mà đọc xem có những đức ông chồng nó khốn nạn ntn nhá :))...
http://www.webtretho.com/forum/f188/clb-chan-chong-noi-xau-chong-xa-xi-trets-day-428721/
-------------------------------------
Tiếp theo đây là phần kết, phần thú vị nhất của câu chuyện mà giờ mới kể. Là thế này:
Tối qua, khuya rồi, đâu như là hơn 10h tối. 2 vc xuống sân khu TT để đi dạo (tối tối toàn thế, là đi bộ nhiều để cho vợ dễ đẻ), thì sực nhớ ra hôm nay là ngày vietel nó khuyến mãi 50% card. Thế là bảo chồng: ANh ơi, anh lên nhà mở cửa lấy 100 nghìn xuống cho em mua card vietel anh nhá, em đi lạo dạo đi bộ dưới này chờ anh xuống. Thế là chồng OK, đi lên nhà lấy tiền. Mình 1 mình cứ thong dong ở dưới và chờ tới 20 phút mới thấy chồng chạy xuống mặt mũi toát mồ hôi và đang còn thở hổn hển nói: "Em ơi, GOD punish anh rồi, chắc tại lúc chiều anh làm chuyện ko tốt ấy mà. Em ạ, anh ko biết sao mà anh mở mãi ko mở được cửa để vào nhà, chìa khóa cũng ko rút ra được em ạ"... Ối zồi ôi, mình nghe phát hiểu ngay là chồng đang nói đến việc lúc chiều là việc gì, và nghe chồng nói tới bị God trừng phạt cho thì tự nhiên mình thấy người cứ nổi gai ốc khắp cả thì ko còn biết nói sao... Vội chạy lên nhà xem sao thì đúng là chìa trong ổ mà ngoáy kiểu gì thì kiểu mãi mà ko ra. Rồi mình phải gọi anh hàng xóm sang, may là anh ấy ko đi làm ca tối. ANh ấy hì hà hì hục suốt bao lâu mà mãi cái chìa trong ổ nó cũng chả nhúc nhích chứ chưa nói đến là mở được. Mà lạ lắm nhá, chìa khóa vẫn trong ổ mà như là có ai ở trong cố kéo chặt cánh cửa vào ấy. Thà bảo là hóc khóa, ko cho khóa được vào ổ đã đành.... Rồi, mãi sau, anh hàng xóm lẩm bẩm bảo: "Ai ở trong đấy đấy? Thôi, đừng đùa nữa, bỏ tay ra cho tôi nhờ cái. Gớm, giữ ở trong gì mà giữ chặt thế" . Èo, tới đoạn này mình đúng là nghe mà gai hết cả người. Sợ quá.... Mặc dù là mình chả mê tín gì cả, nhưng mồm miệng bắt đầu lẩm bẩm: "Con lạy các quan thần linh, lạy quan âm bồ tát, lạy ông bà tiền chủ... Chồng con có làm gì sai thì cho con xin đi ạ, vì chồng con là người NN thì anh ấy chả hiểu cái gì cả. Nên xin các quan hãy tha cho vc con đi ạ... ". Anh hàng xóm nghe thấy thế bảo: "Thôi đi em, em có chửi thì chửi thằng công ty sản xuất khóa ấy, nó làm khóa đểu nên hóc mãi mới mở được".... Ơ, anh nói cũng buồn cười vì biết tại anh đang buồn cười vì miệng mồm mình cứ lẩm bẩm quan này quan kia.... Ấy nhưng mà có thiêng ko nhé, vừa nói xong 1 phút thì tự nhiên mở được cửa... Ôi zồi ôi là mừng hơn bắt được vàng. 2 vc rối rít cám ơn anh hàng xóm. Xong, mình vẫn nhờ chồng là vào lấy tiền xuống mua vietel card cho em. CHồng nói OK. Rồi chồng bược chân vào nhà. VIệc đầu tiên vợ ko ngờ đến là chồng vừa bước chân vào nhà là lập tức chắp tay cúi lạy lấy lạy để cứ như là chồng đã thật sự tin rằng mình làm việc xấu thì bị trừng phạt nên giờ phải cúi lạy vậy.... Ôi zồi ôi, vợ thấy thế lại vừa buồn cười, cũng lại thấy chồng đáng yêu thế cơ chứ.. Ko ai bảo gì cả mà tự nhiên trong phút chốc thay đổi và có niềm tin ngay... Mà cho dù anh có niềm tin ngay hay là cốt làm cho vợ vui, hay là suốt từ chiều thấy mặt vợ nặng nhẹ và giận dỗi (với đi kể lể cho cả xóm nghe chuyện chồng vác hót rác lên bàn thờ thế nào...) nên đoán chắc việc mình làm nó đã phạm sai lầm thế nào... cũng đã là tốt lắm rồi... Thì dù sao cũng biết chắp tay lạy bàn thờ thế là cũng đã làm vợ vui lên rồi và tha thứ cho chồng rồi..
Hề hề... Tương lai thì anh chồng mình sẽ là VN hóa 100%... Hớ hớ.. Ghét thế mà cũng yêu thế cơ chứ lỵ...
(Tối, lúc đi ngủ chồng thì thầm: "Anh học được thêm nhiều điều rồi em ạ. Anh sẽ ko bao giờ tái phạm nữa"... Mình cũng đoán là cái gì đã xảy ra ko đúng mà vợ "giáo dục"ngay thì chồng mình sẽ nhớ mãi và sẽ ko bao giờ tái phạm nữa... Nhưng mà cũng sẽ khổ lắm, vì là 2 nền văn hóa khác nhau, cs sinh hoạt cũng khác nhau nên sẽ còn phát sinh nhiều nhiều những vấn đề mà chồng sẽ chưa và ko thể hiểu nếu ko va chạm tới... Haizzaa... từ từ "dạy chồng" vậy.. Hhahaaaa.....)
Đây, mình copy nguyên văn cái mình đã post ở wtt thế này:
"ÔI, may quá, túm ngay được topic này rồi. Vào sả cho hả cơn cái đã. Nhưng trước hết, nói tạm thế này đã, là chồng tớ thì tớ chưa bao giờ dám chê điều gì. Bạn bè tớ và những người hàng xóm biết về chống tớ thì toàn nói trên đời này chả có người đàn ông nào mà "tuyệt" hơn thế. Ừ, thì cứ cho là thế đi, nhưng vấn đề này là ở topic "khen chồng" khác. CÒn hôm nay chuyện xảy ra và làm tớ sôi máu chưa từng thấy. Chuyện này tồi tệ đúng là các mẹ ở đây có hình dung 7 ngày cũng chả ra...
Hôm nay, tớ lau dọn bàn thờ để chuẩn bị 2 hôm nữa cúng ông công ông táo. Bàn thờ nhà tớ hơi cao, mà tớ thì bầu gần đẻ rồi. CHồng tớ xí xa xí xớn cứ lanh chanh chua đòi leo lên cái ghế cao để lau dọn bàn thờ cho tớ. Thôi thì ok, vì cứ nghĩ lau dọn thôi thì gì mà lão ko làm được. Thế là tớ đang mải cắm cúi ở dưới, đến lúc nhìn lên thì thấy lão cho nguyên cái hót rác bẩn thỉu lên bàn thờ. 1 tay cầm hót rác, 1 tay cầm cái khăn để gạt bụi trên bàn thờ vào cái hót rác.... Ôi zồi ôi là tớ giật mình, và hoảng cả người và trở nên điên chưa từng thấy... Bàn thờ là nơi thờ cúng linh thiếng nhất, thế mà.... Tớ gào lên bảo anh mang ngay cái hót rác xuống cho tôi. Lão còn chả hiểu gì lại bảo: Ư, để anh dọn xong đã em... Zời ạ... Tớ tức quá đi mất. Thế là chưa bao giờ quát chồng to tiếng đến thế và cuối cùng lại còn đệm 1 câu vào cuối cùng cho hả giận: "Idiot" ...
... Chán quá đi mất, chồng với chả con cãi nỗi gì, có mỗi thế mà ko biết gì cả...
Đấy... mọi người có hình dung được ko? THế có thể cho là "tại ko biết" được ko? Tớ chạy sang bà hàng xóm kể cho bà nghe thì bà ấy bảo "Nó ko biết là đúng thôi, vì nó là người nước ngoài mà"... Nhưng mà tớ vẫn điên mãi tới tận bây giờ, sao nhìn mặt ghét quá đi..."
PS: (Thì cũng biết, sau đấy mặt bố kylao dài xị ra như cái bơm là tại vợ "mắng" chồng trước mặt người khách như thế... Bố kylao cũng có vẻ muốn giận vợ lắm, nhưng thấy mặt vợ chả khác đâm lê nên biết là ta đã phạm tội tày đình tày trời rồi nên là phải im re đến tối... Bản thân mình cũng biết là mính sai, là ko nên "mắng chồng" lúc đó.. Haizzzâ.. nhưng mà biết làm sao được cơ chứ.. lúc đó điên thế cơ mà....:)),....
Ok, nói tiếp vì sao lại nói là nhà có khách lúc ấy. "Khách"là cái moon bên wtt - hội TY ko biên giới. Sao em ý lại có mặt đúng lúc đấy? Là vì em ý chiều hôm qua đến interview bố Kylao vì muốn viết 1 bài về người NN đã sống và từng trải qua tết VN như thế nào. Thế là em ấy mới được cái "hân hạnh" chứng kiến lần đầu tiên mẹ kylao điên tiết với bố kylao thế nào... Nhưng, vì thế mới có chuyện cười mà mếu là lúc ra về em moon lại còn bẩu 1 câu thế này:"CHị ơi, em cho chi tiết ấy vào bài viết chị nhá" - chi tiết rể NN cho cái hót rác lên bàn thờ khi dọn dẹp đón tiễn ông công ông táo, đón tết nhất...- ấy mà ... Hơ hơ.. với kinh nghiệm đã từng là 1 phóng viên thì mẹ kylao hiểu chi tiết xảy ra ngay "tại trận" và "mục sở thị" ấy là vô cùng đắt giá đấy..:))... Ôi, mẹ kylao chỉ còn nước bó tay. com...chả còn biết gật or lắc...:))....
...........................
Còn đây là phần trả lời của 1 mẹ sau khi đọc xong post của mình ở mục ấy trên wtt thì cmt thế này:
" Tưởng chuyện gì...Đây là chuyện bực mình nhất về ox đấy hả? Ghen với mẹ này quá đi!
Mình thì vừa cãi nhau với ox. Tết nhất đến nơi rồi, đưa vợ có tẻo teo tiền, còn bao nhiêu giấu nhẹm đi. Mình vừa phát hiện ra. Tức k tài nào ngủ đc còn lão thì cứ ngáy o o nên mới lại càng tức cơ chứ !"
... Hơ hơ,,, Thực ra mình đọc các mẹ ở mục này xong mới thấy hỡi ôi các đức ông chồng đúng là nhiều thằng khốn nạn thật, khốn nạn quá đi mất... Cái cmt của mẹ kia chỉ là 1 trong những cái nhẹ nhàng nhất vì là mẹ ấy cmt sau post của mình nên up lên cho vui vậy thôi... Chứ mọi người vào đấy đọc rồi mới thấy đời nó khốn nạn làm sao hỡi các đức ông chồng.... Ờ mà đọc xong mới thấy chồng mình vẫn là tuyệt vời và perfect nhất trên đời.. Đọc xong mới lại thấy yêu chồng mình thế, dù là hôm qua anh ấy vừa làm mình sôi máu lên.. há há...Đây, link đây, ai rảnh tha hồ mà đọc xem có những đức ông chồng nó khốn nạn ntn nhá :))...
http://www.webtretho.com/forum/f188/clb-chan-chong-noi-xau-chong-xa-xi-trets-day-428721/
-------------------------------------
Tiếp theo đây là phần kết, phần thú vị nhất của câu chuyện mà giờ mới kể. Là thế này:
Tối qua, khuya rồi, đâu như là hơn 10h tối. 2 vc xuống sân khu TT để đi dạo (tối tối toàn thế, là đi bộ nhiều để cho vợ dễ đẻ), thì sực nhớ ra hôm nay là ngày vietel nó khuyến mãi 50% card. Thế là bảo chồng: ANh ơi, anh lên nhà mở cửa lấy 100 nghìn xuống cho em mua card vietel anh nhá, em đi lạo dạo đi bộ dưới này chờ anh xuống. Thế là chồng OK, đi lên nhà lấy tiền. Mình 1 mình cứ thong dong ở dưới và chờ tới 20 phút mới thấy chồng chạy xuống mặt mũi toát mồ hôi và đang còn thở hổn hển nói: "Em ơi, GOD punish anh rồi, chắc tại lúc chiều anh làm chuyện ko tốt ấy mà. Em ạ, anh ko biết sao mà anh mở mãi ko mở được cửa để vào nhà, chìa khóa cũng ko rút ra được em ạ"... Ối zồi ôi, mình nghe phát hiểu ngay là chồng đang nói đến việc lúc chiều là việc gì, và nghe chồng nói tới bị God trừng phạt cho thì tự nhiên mình thấy người cứ nổi gai ốc khắp cả thì ko còn biết nói sao... Vội chạy lên nhà xem sao thì đúng là chìa trong ổ mà ngoáy kiểu gì thì kiểu mãi mà ko ra. Rồi mình phải gọi anh hàng xóm sang, may là anh ấy ko đi làm ca tối. ANh ấy hì hà hì hục suốt bao lâu mà mãi cái chìa trong ổ nó cũng chả nhúc nhích chứ chưa nói đến là mở được. Mà lạ lắm nhá, chìa khóa vẫn trong ổ mà như là có ai ở trong cố kéo chặt cánh cửa vào ấy. Thà bảo là hóc khóa, ko cho khóa được vào ổ đã đành.... Rồi, mãi sau, anh hàng xóm lẩm bẩm bảo: "Ai ở trong đấy đấy? Thôi, đừng đùa nữa, bỏ tay ra cho tôi nhờ cái. Gớm, giữ ở trong gì mà giữ chặt thế" . Èo, tới đoạn này mình đúng là nghe mà gai hết cả người. Sợ quá.... Mặc dù là mình chả mê tín gì cả, nhưng mồm miệng bắt đầu lẩm bẩm: "Con lạy các quan thần linh, lạy quan âm bồ tát, lạy ông bà tiền chủ... Chồng con có làm gì sai thì cho con xin đi ạ, vì chồng con là người NN thì anh ấy chả hiểu cái gì cả. Nên xin các quan hãy tha cho vc con đi ạ... ". Anh hàng xóm nghe thấy thế bảo: "Thôi đi em, em có chửi thì chửi thằng công ty sản xuất khóa ấy, nó làm khóa đểu nên hóc mãi mới mở được".... Ơ, anh nói cũng buồn cười vì biết tại anh đang buồn cười vì miệng mồm mình cứ lẩm bẩm quan này quan kia.... Ấy nhưng mà có thiêng ko nhé, vừa nói xong 1 phút thì tự nhiên mở được cửa... Ôi zồi ôi là mừng hơn bắt được vàng. 2 vc rối rít cám ơn anh hàng xóm. Xong, mình vẫn nhờ chồng là vào lấy tiền xuống mua vietel card cho em. CHồng nói OK. Rồi chồng bược chân vào nhà. VIệc đầu tiên vợ ko ngờ đến là chồng vừa bước chân vào nhà là lập tức chắp tay cúi lạy lấy lạy để cứ như là chồng đã thật sự tin rằng mình làm việc xấu thì bị trừng phạt nên giờ phải cúi lạy vậy.... Ôi zồi ôi, vợ thấy thế lại vừa buồn cười, cũng lại thấy chồng đáng yêu thế cơ chứ.. Ko ai bảo gì cả mà tự nhiên trong phút chốc thay đổi và có niềm tin ngay... Mà cho dù anh có niềm tin ngay hay là cốt làm cho vợ vui, hay là suốt từ chiều thấy mặt vợ nặng nhẹ và giận dỗi (với đi kể lể cho cả xóm nghe chuyện chồng vác hót rác lên bàn thờ thế nào...) nên đoán chắc việc mình làm nó đã phạm sai lầm thế nào... cũng đã là tốt lắm rồi... Thì dù sao cũng biết chắp tay lạy bàn thờ thế là cũng đã làm vợ vui lên rồi và tha thứ cho chồng rồi..
Hề hề... Tương lai thì anh chồng mình sẽ là VN hóa 100%... Hớ hớ.. Ghét thế mà cũng yêu thế cơ chứ lỵ...
(Tối, lúc đi ngủ chồng thì thầm: "Anh học được thêm nhiều điều rồi em ạ. Anh sẽ ko bao giờ tái phạm nữa"... Mình cũng đoán là cái gì đã xảy ra ko đúng mà vợ "giáo dục"ngay thì chồng mình sẽ nhớ mãi và sẽ ko bao giờ tái phạm nữa... Nhưng mà cũng sẽ khổ lắm, vì là 2 nền văn hóa khác nhau, cs sinh hoạt cũng khác nhau nên sẽ còn phát sinh nhiều nhiều những vấn đề mà chồng sẽ chưa và ko thể hiểu nếu ko va chạm tới... Haizzaa... từ từ "dạy chồng" vậy.. Hhahaaaa.....)
Monday, February 01, 2010
36 week ultrasound
Well, it has been two weeks already since the last ultrasound... Do you think we went to any of the previous places? Of course not! Well, we went to this international clinic for a checkup before trying to get pregnant, but we didn't do any ultrasounds there. It is very clean, lots of fancy equipment, but it cost more than the others (although it is still cheap at about $12!) We came at 4pm and nobody was there, all of the nurses were looking very bored. So we just paid our money and went right inside. This was a nice change from the other places were we had to wait one or two hours even when we come at the right time...
The doctor really new what she was doing, and they can even record a video to give you on vcd. But we found out that Katie was being naughty again, she turned back to have her head up! We could not get a good picture of her face because of her position. The doctor said that maybe if the baby is too big, it can not turn back down, so Thao might have to do an operation. But since we paid but could not get a good picture, we can come back next week for free to try again and check if the baby has turned.
Of course now Thao is really worried if she will have to do an operation. After reading for so many weeks about natural birth, now she has to prepare for something else. But really I think it is still too soon to know for sure, there is still 3 or 4 weeks left before the due date...
Due Date: Feb 28, 2010 (based on weeks) OR Feb 20, 2010 (based on current baby weight)
Gestational Age: 36 weeks (since LMP)
Weight: 3200g (+400g in two weeks)
Katie already weighs as much as me when I was born!
Saturday, January 30, 2010
Time for a change...
Thao got a nice new haircut to prepare for the baby. Don't worry, her hair was colored a long time ago!
It is short at the back now, so it's a lot easier for her.
As you may have noticed from my pictures lately, my hair is getting very long... So I agreed to go get it cut. Thao wanted me to make it curly. Curly??!! I reluctantly said okay, just because if it didn't look good, I can always get it cut short again, right?
The before picture....
And after!
Oh my god! Yes it's curly... It looked really funny the next morning, like an afro heheh
Subscribe to:
Posts (Atom)